Vương Miện Hoàng Tử kế vị đã được lựa chọn tại một vương quốc vĩ đại đang tạo ra những mối lo ngại lớn hơn. Trung Quốc đang ở vào một thời kỳ rất dễ bị tác động và sụp đổ.

“Khi anh ngồi vào chiếc ghế quyền lực tối thượng là lúc tôi có thể nghỉ ngơi được rồi”, đây là câu nói được cho là của cựu Chủ tịch Mao Trạch Đông dành cho người kế nghiệm ông, Hoa Quốc Phong, khi ông rời bỏ vũ đài chính trị. Câu nói này, không may thay, đã chứng minh rằng đây sự lựa chọn sai lầm của ông Mao. Hoa Quốc Phong chỉ lãnh đạo đất nước được vài năm trước khi bị ép phải “thoái vị” vào năm 1978. Một thập kỷ sau đó, một lần nữa, thế hệ kế vị Mao chủ tịch lập kế hoạch làm sáng tỏ một cách ngoạn mục, chống lại bức màn phông cảnh sân khấu của tình trạng bất ổn tiền dân chủ.
Chỉ một lần duy nhất, tám năm trước đây, Trung Quốc mới có một cuộc thu xếp ổn thỏa cho việc chuyển giao quyền lực trong nội bộ Đảng Cộng Sản Trung Hoa, khi ông Hồ Cẩm Đảo lên lãnh đạo đất nước. Vào lúc này, một sự chuyển giao tương tự cũng đang xảy ra tại đại lục. Thế giới đang thấp thỏm lo lắng với hai lý do: Tính cách của nhà lãnh đạo mới của Trung Quốc cũng như sự suy yếu và dễ đổ vỡ một cách tự nhiên của Chính thể đang nắm quyền tại Trung Quốc, đang được cho là không còn vững như thạch như trong suy nghĩ của nhiều người nước ngoài hiện nay. Người được chọn để kế vị ông Hồ trong cả hai vai trò: Nhà Lãnh Đạo Đảng Cộng Sản Trung Quốc & Chủ Tịch Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa rõ ràng chỉ có thể là “người trong nhà”.

Hoàng đế mới của Trung Hoa Tập Cận Bình
Vào ngày 18 tháng 10 vừa qua, Phó Chủ Tịch Tập Cận Bình đã được bổ nhiệm vào chức vụ Phó Chủ Tịch Hội Đồng Quân Ủy Trung Ương Trung Quốc, nơi mà ông Hồ Cầm Đào đang giữ chức Chủ Tịch. Vị trí này được coi như là một “suất dự bị hạng sang” cho chiếc ghế quyền lực. Người đàn ông béo tròn, con trai của một trong những nhà lãnh đạo sáng lập ra đảng Cộng Sản Trung Quốc, người mà từ trước tới nay rất ít được thế giới bên ngoài biết đến trong vài năm trở lại đây, đã được lựa chọn để làm chỉ huy và điều khiển quốc gia có nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, cũng là nước nắm giữ lực lượng vũ trang lớn nhất toàn cầu hiện nay, đang trong giai đoạn chuyển mình mạnh mẽ của những thay đổi xã hội.

Khó để biết làm cách nào mà ông Tập đã leo lên nâng thang quyền lực cao như vậy, tất cả mọi sự thăng tiến và bổ nhiệm của ông vẫn đang nằm trong bức màn bí ẩn. Sự bổ nhiểm này của ông Tập có một chút tương đồng với sự kiện mới đây vừa diễn ra tại Bắc Hàn, khi con trai út của Chủ Tịch Kim, Kim Jong Un vừa được lựa chọn làm nhà lãnh đạo tiếp theo của đất nước. Ông này có lẽ được sinh ra để ngồi vào chiếc ghế phó chủ tịch của Quân Ủy Trung Ương Trung Quốc sau cuộc họp kín như bưng của những lãnh đạo chóp bu của Trung Quốc. Việc bổ nhiệm này đã không đi kèm bất cứ lời giải thích nào. Ít ra thì những nhà lãnh đạo cầm quyền tối cao của Trung Quốc cũng đã có một vài câu đề cập đến việc bổ nhiệm trọng đại này ở cuối Thông Cáo Chung dài 4600 chữ sau khi kết thúc cuộc họp Đại Hội Đảng lần thứ năm.

Nhìn về những mặt tích cực, ông Tập đã giữ một vài chức vụ quan trọng trong nền kinh tế năng động và mang tính toàn cầu cao tại một số “điểm nóng” của Trung Quốc như tỉnh Phúc Kiến, Chiết Giang và một thời gian ngắn tại Thượng Hải. Ông Tập cho thấy dáng dấp của một thị dân trong khi vợ ông là một ca sỹ khá nổi tiếng của Trung Quốc. Tuy vậy, việc tiếp cận chi tiết thông tin về những thành tựu cũng như kết quả công tác ông Tập đã làm được trong thời gian trước đây tại các thành phố kể trên là KHÔNG THỂ ĐƯỢC. Nhìn theo bề nổi, người ta chỉ thấy được hình ảnh một kỹ sữ có cha bị đấu tố trong Cách Mạng Văn Hóa tại Trung Quốc, đã mất hầu như tất cả gia sản và trở thành một người hoàn toàn khác. Ông Tập bị coi là “người mới” đối với nhóm những người nắm quyền lực tối thượng tại Trung Hoa Đại Lục hiện nay. Ông cũng không có được thời gian phục vụ lâu trong Quân Ủy Trung Ương như ông Hồ Cẩm Đào đã có vào năm 2002 khi bước lên nấc thang quyền lực cao nhất. Có rất nhiều người trong Đảng Cộng Sản Trung Quốc tức giận trước việc chuyển giao quyền lực cho một người trong thành phần “Thái Tử Đảng” như ông Tập và hai năm trước mắt là một sự thử thách không hề nhỏ dành cho ông này.

Tất cả đều diễn ra cùng lúc, một khối lượng rất lớn các nhiệm vụ cũng như đòi hỏi, không phải là sự ra mắt của người đàn ông mới này có lẽ đang làm cho thế giới bồn chồn lo lắng. Với tất cả những hình ảnh thể hiện sự đồng thuận cao trong hàng ngũ của mình, có những tín hiệu bắt đầu cho thấy sự không đồng tình giữa các nhà lãnh đạo Trung Quốc đối với những ưu tiên hàng đầu của quốc gia cũng như tình hình kinh tế và cải cách chính trị.

Nền kinh tế đang được chạy theo một cách gấp gáp các tiêu chuẩn Châu Âu trong khi bản thân Trung Quốc phải đối diện với việc điều chỉnh khó khăn của sự khủng hoàng thừa và những lợi thế mà xuất khẩu mang lại cũng như sự tín nhiệm đối với sự tiêu thụ hàng hóa mà Trung Quốc sản xuất.
Thông cáo chung chỉ ra những bước đi cho kế hoạch kinh tế năm năm tới. Nó kêu gọi một bước phát triển bền vững và ổn định; với những lợi ích to lớn dành cho người làm công ăn lương được hưởng lợi từ thu nhập quốc gia.

Điều này là tốt cho cả Trung Quốc và Thế Giới, làm thu hẹp thặng dư cán cân thương mại về xuất khẩu, điều mà đang làm cho Mỹ điên đầu bấy lâu nay. Mặc dù vậy, những thay đổi không phải là không gây ra những vấn đề cho Trung Quốc. Những nhà xuất khẩu đang lo sợ việc kinh doanh sẽ chịu một sức ép lớn khi mà giá nhân công tăng lên cũng như giá trị của đồng Tệ Trung Quốc ngày càng cao. Các Siêu Tập Đoàn thuộc sở hữu nhà nước vốn đã quá quen với một ngân sách lớn, giá nhân công rẻ, với lợi thế về tài nguyên đất cũng như năng lượng, tín dụng ưu đãi thấp sẽ phải nhảy dựng lên chống lại những mối đe dọa đối với những đặc quyền mà mình đang được hưởng.

Đối với cải cách chính trị, những nhà lãnh đạo Trung Quốc đã nói về dân chủ trong 30 năm vừa qua, và thực tế là họ chỉ làm có một chút xíu rất nhỏ. Sự tăng lên liên tục cũng như sự bùng nổ của Internet và điện thoại di động đã cho phép người dân đại lục được có cơ hội giao tiếp, bày tỏ công khai hơn về những bất công cũng như những bất đồng về chính kiến mà họ phải chịu đựng. Họ được tự do theo đuổi những ước mơ của họ, miễn là không được tấn công vào đảng cầm quyền. Mặc dù vậy, một số người hiện nay có nhu cầu được nói nhiều hơn về vấn đề đất nước đang được điều hành như thế nào. Một vài tuần trước, có một số tờ báo có tư tưởng tiến bộ của Trung Quốc đã đăng tải lời kêu gọi về cải cách chính chị của Thủ Tướng Ôn Gia Bảo, người cũng rút lui khỏi vũ đài chính trị cùng với ông Hồ Cẩm Đào vào năm sau. Những tờ thân Đảng và bảo thủ đã không hề đả động gì đến vấn đề này. Sự kiện này là diễn ra lời cảnh báo sẽ không có bất cứ cải tổ nào lớn cho tới khi ông Hồ Cẩm Đào từ bỏ quyền lực. Thông cáo chung tuần này của Đảng Cộng Sản Trung Quốc réo rắt ca ngợi những Hệ Thống Kinh Tế Xã Hội Chủ Nghĩa mang màu sắc Trung Hoa trong khi chỉ đề cập rất ngắn gọn đến những cải cách, điều mà những nhà lãnh đạo Trung Quốc vẫn thường làm. Với họ chỉ có những cụm từ: nỗ lực mạnh mẽ và vững chắc cho sự phát triển. Thậm chí, trước đây ông Ôn Gia Bảo còn muốn tiến độ của những cải cách này gần như “đóng băng”.
Theo The Economist