Hãy Xem Cách Các Bác Sỹ Tại Nam Phi Lựa Chọn CỨU Hay Để Bệnh Nhân CHẾT

Tại Nam Phi, đòi hỏi của tình hình số bệnh nhân ngày càng tăng cộng với nguồn cung cấp các nhu yếu phẩm cần thiết cho nghành y tế có hạn đồng nghĩa với việc chữa trị trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe công dành cho bệnh nhân đang chống chọi với bệnh suy thận là hạn chế và rơi vào tình trạng “phân phát” may rủi. Bác sỹ Sheri Fink, thuộc chương trình Phát Thanh Công Cộng Quốc Tế đến từ Mỹ, tại Cape Town, cho biết: “thực tế này có nghĩa các giáo sư bác sỹ phải đưa ra quyết định sẽ cứu giúp bệnh nhân nào và ai sẽ là người kém may mắn và sẽ bị…để cho chết”.
Vào cuối tháng Tám, Amos Phillips, 41 tuổi được đưa tới Bệnh viện thuộc trường đại học Tygerberg bằng xe cứu thương, gần thủ đô Cape Town. Quả thận của anh ta đã không còn tác dụng. Anh ta lúc đó đã hoảng sợ, khó thở, tuyệt vọng đến nỗi phải yêu cầu bác sỹ hãy kết thúc cuộc sống của mình. Một bệnh nhân khác cũng bị bệnh tương tự, có tên Karen MacPherson, khao khát sống ghê gớm. “Con gái tôi cần tôi”, người góa phụ 43 tuổi kêu lên thảm thiết, bà có 3 đứa con.
Để sống xót thì cả hai bệnh nhân trên phải được điều trị lọc thẩm tách độc tố Toxin khỏi máu của mình. Một ủy ban sẽ quyết định liệu họ có được may mắn đó không.
Tỉ lệ cao của bệnh nhân tăng huyết áp, tiểu đường và Aids cũng như tỉ lệ các ca cấy ghép không thành công đóng vai trò lớn trong việc tăng số lượng bệnh nhân cần tới phương pháp điều trị thẩm lọc tại Nam Phi cũng như trên toàn thế giới.
Tại Mỹ, Âu Châu và Nhật, có nhiều cách để tiếp cận với phương pháp điều trị này, phần lớn là do nguồn ngân sách công. Nhưng tại nhiều nước khác, phần lớn bệnh nhân loại này đều sẽ chết vì không được sử dụng phương pháp điều trị trên. Tại Nam Phi, chỉ có khoảng một phần năm dân số có bảo hiểm y tế, và một tỉ lệ rất nhỏ người bệnh có khả năng chỉ trả các chi phí điều trị, đặc biệt là cho dịch vụ tư dành riêng cho mình. Số lượng lớn người bệnh trông chờ vào những bệnh viện công đang quá tải, càng ngày càng nhiều bệnh nhân cần những không được đáp ứng hoặc bị từ chối tiếp cận phương pháp điều trị giúp cứu sống mình. Con số thực tế là cứ 4 trên 5 bệnh nhân không được tiếp cận với sự cứu sống tính mạng của mình, ở cả tại bệnh viện Tygerberg và Groote Schuur cũng như các bệnh viện lớn khác ở Cape Town, Nam Phi.
Một ngày thứ Ba cách đây không lâu, một nhóm nhỏ các giáo sư bác sỹ tập trung tại một phòng họp nhỏ ở bệnh viên Tygerberg. Hội đồng này họp hàng tuần để quyết định bệnh nhân nào được chữa trị hoặc thay thận, bệnh nhân nào sẽ bị để cho chết.
Qua hàng thập kỷ, các bệnh nhân và công chúng có rất ít thông tin về quyết định của hội đồng này. Gần đây, những quan chức về sức khỏe của của tỉnh đã họp với các nhân viên của bệnh viện, các chuyên gia về đạo đức cũng như bệnh nhân để phát triển một bộ những điều hướng dẫn chính thức dành cho việc chọn lựa bệnh nhân để chữa trị.
Vấn đề chính là nó mang lại sự công bằng, vô tư và trong sáng, bác sỹ Rafique Moosa, một chuyên gia về lọc thận tại bệnh viện Tygerberb nói.
Tại cuộc họp của hội đồng, một nhân viên lâu năm phục vụ cho những bệnh nhân phải chạy thận, Marietjie Swart đã làm chủ trì và điều hành các vấn đề được thảo luận. Cô đưa hình ảnh của bệnh nhận Phillips lên trên màn hình của máy chiếu.
Bác sỹ của bệnh nhân Phillips này đưa ra phác đồ điều trị của anh ta sau đó cô Swart sẽ trình bày tổng hợp lại những yếu tố quanh tình trạng của bệnh nhân, điều mà sẽ tác động lên quyết định cuối cùng của hội đồng. Bệnh nhân Phillips “không hút thuốc, không sử dụng ma túy”, Swart nói trước mặt hội đồng.
Theo như bản quy tắc xác định bệnh nhân, những biểu hiện lạm dụng chất kích thích sẽ bị làm cho bệnh nhân không có cơ hội lọt vào danh sách bệnh nhân được chữa trị.
Theo Swart, Phillips sống tại một căn nhà có 1 phòng ngủ, có điện nước và toilet. Đây là một hoàn cảnh tốt và đặc biệt tiện lợi cho việc lọc thận tại nhà. Tuy vậy những người nghèo nhất Nam Phi thường lại thiếu các vật dụng tiện ích trong gia đình. “Anh ta làm việc cho một nông trại, không dính líu đến phạm pháp, đã kết hôn và có 3 con”, Swart cung cấp thêm chi tiết. Câu hỏi được đặt ra là nếu chúng ta đặt Phillips vào danh sách bệnh nhân được chữa trị, xã hội chúng ta sẽ có lợi ích gì từ việc đó.
Theo các chuyên gia về đạo đức học, các bác sỹ không nên biến thành các quan tòa, phán xét xem bệnh nhân nào có ích nhất cho xã hội. Điều quan trọng nhất đó là tiêu chuẩn y tế điều trị.
Những bệnh nhân có đủ sức khỏe để trải qua quá trình lọc thẩm tách và cấy ghép sẽ có ngày không cần đến phương pháp điều trị đó nữa, điều đó đồng nghĩa với việc sẽ có thêm chỗ cho những bệnh nhân mới đang đợi đến lượt mình.
Hôi đồng vẫn phân vân liệu có nên xếp bệnh nhân Phillips vào danh sách bệnh nhân loại 1 hay không (những bệnh nhân chắc chắn được chữa trị). Và việc Phillips nhập viện trong tình trạng thận đã hoàn toàn và điều đó làm cho anh bị xếp vào bệnh nhân loại 2.
Trong cùng ngày hội đồng làm việc về trường hợp của MacPherson. Bác sỹ Yazid Chothia mô tả lại tình trạng bệnh lý và điều kiện sống của cô.
“Cô ấy là một người giỏi trong việc mưu sinh”, bác sỹ nói, và cô đang nuôi nhiều con. Hiện nay những thành viên trong gia đình đều lo lắng cho sức khỏe của cô. Cô có rất nhiều điểm tốt để ghi điểm đối với hội đồng. Cô cũng ở độ tuổi dưới 60, độ tuổi mà bị cho là không cần thiết nhận được các điều trị y tế. Cô cũng không có hồ sơ bệnh lý nào nghiêm trọng, một điều dễ loại bỏ cô khỏi danh sách được chữa trị. Điều mà hội đồng quan tâm bây giờ đó là tình trạng béo phì của cô. Mặc dù các bệnh nhân béo phì thì có kết quả điều trị tốt hơn trong thẩm tách, những lại không có nhiều hiệu quả lắm khi tiến hành cấy ghép, một ưu tiên trong việc nhận được chữa trị ưu tiên.
Ngày tiếp theo, MacPherson nằm trên giường bệnh tại bệnh viện. Cô run lên khi cố ngồi dậy, cô phải cố để làm mức độ ăn uống của mình. Cô vẫn cố để sống.
“Tôi muốn khỏe trở lại, ra khỏi đây, trở lại với cuộc sống của tôi, trở lại với lũ trẻ”, cô nói.
Cô có lẽ không nhận ra rằng cô đã bị loại khỏi danh sách chữa trị. Bố cô được gọi lên làm việc với hội đồng và nghe thông báo chính thức. “Việc chữa trị sẽ cứu sống mạng sống của MacPherson nhưng thật khó để nói với bệnh nhân là họ sẽ không được chữa trị”, bác sỹ Moosa nói. Chúng tôi đang cố gắng mở rộng chương trình để có thêm sự trợ giúp, cắt giảm chi phí điều trị để có thể giúp thêm các bệnh nhân.
Phillips được xếp vào loại 2 nhưng là một trong những bệnh nhân sẽ được ưu tiên khi có thể. Anh nhìn qua giường bệnh và vui mừng khi mình được chữa trị :”Tôi hiểu và tôi rất vui”, anh sẽ sớm quay lại với gia đình và đi làm trở lại.
MacPherson bị thiêu sau cuộc họp đó của hội đồng chỉ hai tuần, vào sinh nhật lần thứ 44 của cô.
Share